Home » Posts taggedNguyễn Đức Tùng

CHIỀU HÔM, MỘT NGƯỜI KHÁCH LẠ

NGUYỄN ĐỨC TÙNG Chiều hôm, một người khách lạ tới bên kia đường. Đó là đoạn Lê Đại Hành chạy qua Bình Thới, giữa hai hàng phượng cao rợp mát. Trong ngõ hẻm đối diện có dãy hàng hoa nằm khuất sau những hàng quán khác. Người đàn...
Continue reading »

HOÀNG TRẦN CƯƠNG, NGÔN NGỮ QUÊ HƯƠNG

Một nông thôn Việt Nam đang tan rã. Thơ cố gắng đi tìm những mảnh vỡ của chúng. Trong tiếng nói thất lạc, nơi những đứa trẻ bên lề, thơ tìm lại không chỉ mảnh vỡ mà cội nguồn của chúng. Thơ đi tìm ý nghĩa, đối thoại,...
Continue reading »

TÔI ĐÃ NHÌN RA EM Ở ĐÂU

NGUYỄN ĐỨC TÙNG TÔI ĐÃ NHÌN RA EM Ở ĐÂU Tôi đã nhìn ra em ở đâu Sao khuya lộng lẫy sáng chân cầu Vậy mà chớp mắt em đi mất Sông trả vai người trưa nắng cao Tôi đun thêm củi vào lửa đỏ Khói xanh bay...
Continue reading »

ĐỌC MỘT BÀI THƠ NHƯ THẾ NÀO

NGUYỄN ĐỨC TÙNG Lời Dẫn: Ban biên tập sách giáo khoa Cánh Buồm và nhà giáo Phạm Toàn đề nghị chúng tôi viết một tiểu luận cho học sinh trung học về đề tài “đọc thơ”. Sau đây là tiểu luận ấy, tuy viết cho học sinh nhưng cũng...
Continue reading »

THƠ: TRÍ THỨC

NGUYỄN ĐỨC TÙNG TRÍ THỨC   Người ta than vãn: trí thức bây giờ Chỉ lo tiền bạc và địa vị Gặp nhau nói toàn chuyện nhảm nhí   Cà phê buổi sáng dọn ra Vào lúc ấy em đi qua Đùi thon ngực nở tóc buông mềm
Continue reading »