Home » Archive by categoryVăn (Page 2)

CON VÀNG

Nhạc sĩ Nguyễn Đức (Đức Giao)
Truyện ngắn của ĐỨC GIAO           Chủ mới của con Vàng tìm được nó từ đáy một hố “bom khoan” không nổ. Gọi là bom khoan vì quả bom rơi xuống, khoan sâu vào lòng đất độ chục thước mới nổ, không sát thương nhưng làm sập tất cả...
Continue reading »

CON CHÓ MỰC CÓ VÒNG LÔNG TRẮNG

Chos
PHẠM LƯU VŨ Những năm đầu thập kỉ 90 thế kỉ trước, tôi có chơi với họa sĩ Chóe. Chóe làm việc ở một tòa soạn báo, đối diện bên kia đường là cổng của một tòa án. Thỉnh thoảng vẫn hay lui tới tòa soạn, tôi còn...
Continue reading »

SÀI GÒN GIẢI PHÓNG TÔI

NGUYỄN QUANG LẬP
NGUYỄN QUANG LẬP Mãi tới ngày 30 tháng 4 năm 1975 tôi mới biết thế nào là ngày sinh nhật. Quê tôi người ta chỉ quan tâm tới ngày chết, ngày sinh nhật là cái gì rất phù phiếm. Ngày sinh của tôi ngủ yên trong học bạ,...
Continue reading »

VIẾT Ở QUI NHƠN

Văn Cao và Thanh Thảo
THANH THẢO Tôi nghĩ, không nhà thơ nhà văn nào mong được… đói khổ để viết ra những tác phẩm hay. Nhưng, có một sự thực khó phủ nhận, là chính trong những thời kỳ khó khăn, đói khổ trong đời, nhà thơ hay nhà văn lại thường...
Continue reading »

HIỆU CẮT TÓC NHÀ HẦM

logosach
Truyện ngắn của PHẠM TRƯỜNG THI Ông Chuẩn nhả vội khói thuốc lào rồi quay sang hỏi con gái : – Con vừa nói gì đấy Hương? Nhắc lại bố nghe. – Bố… bố viển vông lắm. Thời buổi bây giờ bố còn đứng dưới hầm mà cắt...
Continue reading »

THĂM QUÊ THI SĨ TRẦN DẦN

Nhà thơ Trần Dần (ảnh: Nguyễn Đình Toán)
NGUYỄN TRỌNG TẠO Tôi có hoài cổ quá không khi về thăm một vùng đất đang ngày ngày mọc lên những nhà cao tầng, những khách sạn nguy nga, những con đường dài rộng mà chỉ đi tìm những gì xưa cũ? Vâng, hoài cổ vẫn có cái...
Continue reading »

THỊ KÍNH NĂM 2000 

Nhà văn Mai Vũ
MAI VŨ “Những ngôi nhà như những gương mặt người tràn đầy kỷ niệm. Có những kỷ niệm cất lên lời nói nhưng có những kỷ niệm lặng câm, không bao giờ cất lên lời nhưng vẫn sống âm ỉ, được ấp iu, lưu dấu vào những lớp...
Continue reading »