Home » Archive by category Phê bình

KHI XÃ HỘI XUỐNG CẤP, NHÀ THƠ – NGƯỜI Ở ĐÂU?

NGUYỄN TRỌNG TẠO (Nguyễn Đức Tùng thực hiện) Nguyễn Đức Tùng: Rất vui được trò chuyện với anh Nguyễn Trọng Tạo, chàng thi sĩ lãng mạn (nhất) của thời hiện đại. Nguyễn Trọng Tạo: Chao ôi, hai chữ “lãng mạn” (romantique) anh vừa nhắc đến khiến tôi nổi da gà,...
Continue reading

Mà đời vẫn say, mà hồn vẫn gió…

NGUYỄN VIỆT CHIỄN Ngày ấy mà Tạo đã thân với Hoàng Cầm, Văn Cao làm tôi choáng, tôi bái phục. Đi chơi với Tạo, tức là đi uống với Tạo, thấy Tạo vào cuộc, ra cuộc đều thông thoáng. Ở chốn cao sang, đến chỗ bình dân với...
Continue reading

MỸ CẢM TRONG “VỀ LẠI TRIỀN SÔNG”

(Đọc Về lại triền sông của Nguyễn Thế Kỷ) VÕ VĂN HẢI Trong “ tự bạch” của tác giả ở Lời mở đầu, từ sự hối thúc của bạn bè, Nguyễn Thế Kỷ đã gom lại những bài thơ  anh viết trong ba bốn chục năm trời ,...
Continue reading

NGƯỜI QUÊ TUI: NỮ SĨ, NGHỊ SĨ THANH HƯƠNG

(NỮ NHÀ VĂN, NHÀ VIẾT KỊCH, NHÀ CHÍNH KHÁCH THANH HƯƠNG) NGUYỄN TRỌNG TẠO LÀNG QUÊ Chị Đặng Thị Thanh Hương – nhà văn, nhà viết kịch Thanh Hương sinh năm 1939 tại làng Đông Phái, xã Diễn Hoa, huyện Diên Châu, tình Nghệ An. Chị là người...
Continue reading

THI NHÂN VIỆT NAM – DƯỚI GÓC NHÌN VĂN HÓA

MAI ANH TUẤN 1.Trên bìa sau của Tạp chí Tri Tân số xuân Quí Mùi (số 81+82, tháng 1+2 năm 1943) có đăng một quảng cáo rất thú vị: “Đã có bán Thi nhân Việt Nam (1932-1941) của Hoài Thanh và Hoài Chân, in lần thứ 2” với...
Continue reading

THƠ VÀ NGƯỜI

NGUYỄN TRỌNG TẠO  “Văn học là nhân học” hay “Văn là người” từ lâu đã thành câu nói cửa miệng. Nhưng ngẫm cho cùng, văn thơ chỉ là một phần của người, phần hồn, phần tinh túy của tâm hồn. Tất nhiên có thơ hay và thơ không...
Continue reading