Home » Chân dung » TRỊNH XUÂN THU: CHÙM THƠ MỚI

TRỊNH XUÂN THU: CHÙM THƠ MỚI

Nhà thơ Trịnh Xuân Thu

NTT: Sau 5 tập thơ đã xuất bản, nhà thơ Trịnh Xuân Thu vừa gửi tới HNVC chùm thơ mới 7 bài. Những trải nghiệm đời sống hiện tại đã cho anh những tứ thơ mới mẻ, khiến người đọc nhiều bất ngờ về góc nhìn nhân sinh và lối viết kiệm lời. Mỗi bài thơ như một thước phim ngắn quay lại những ưu tư trăn trở của tác giả với cái kết đột ngột gợi ra nhiều suy nghĩ về cuộc sống, xã hội, phận người. Xin giới thiệu cùng bạn.

TRỊNH XUÂN THU

MƯA ĐẦU MÙA

Chiều thứ sáu đường đông như kiến
lũ lượt bò về Giáp Bát, Mỹ Đình*
cây đa nhà Bò, đầu rễ trắng như đùi con gái
mặt sông Tô, chuồn chuồn ớt đỏ đuôi…

Tiếng nổ xé trời
gió mây vần vũ
nước túa về
Hà Nội
ướt váy em!
_________________
* Bến xe ô – tô ở HN

ĐỢI

Vỉa hè, chiều thứ bảy
người đàn bà vểnh cằm nhả từng đợt khói
quán vo ve mấy cậu nhỏ tiếp viên
café ly cạn đáy
thuốc tàn rơi liên miên
người đà bà đứng dậy trả tiền
ngoắt đi, không cần tiền thối lại

– Mẹ kiếp!
hết cả chiều
ghét thế
lão già điên

THỜI TRANG

Rong ruổi phố chiều
trông thấy

Một trăm cô gái đi đường
chín mươi cô quần đùi ngắn chẽn
mười cô mini juyp đỏ hoe

Trăm chàng trai ra phố
tám chín mươi chưng diện quần dài
mươi chàng short lửng
phố dài
tưng tửng tương lai

Ban mai
gió đổi chiều
lá rụng

CHIẾC IPHONE

Chiếc Vespa chầm chậm dọc đường
cô gái vừa đi vừa điện thoại
Sam Sung hết điện
cô gái mở túi lấy iPhone
– anh ở đâu?
“Resort Ánh Sao
bông hồng tươi đẹp. Nào hãy đến cùng anh”
– Thần ga lăng yêu quí!
có lẽ gì em bỏ mặc đắm say…

Chiếc cúp vèo qua
iPhone bay mất
cô gái
giật mình
cướp!!! cướp!!!

mặt tái ngoét như gam màu rêu chết

CẠN EM

Anh uống cạn em chiều thứ bảy
em lung linh trong ly thủy tinh trong
anh chếnh choáng hương em ma mị thế
nhuốt đam mê
càfê Ban Mê

Ơi em gái Ê đê
ngất ngây chiều thứ bảy…

ĐỪNG CHẠM

Đừng chạm vào em
em tan thành mây
lang thang bay
treo mắc cành cây
em ngã
chắc gì anh đỡ được

Đừng chạm
đừng chạm vào em
em tan thành gió
gió phiêu bạt về phương trời lạ
anh lạc đường
níu giữ nổi không

Đừng chạm
đừng chạm vào em
em tan thành khí
anh thở hít sâu trong lồng ngực
em quẫy cựa tim anh đó
có chịu không

Đừng chạm
đừng chạm vào em
em tan ra đấy
thành nước
nước chảy vào đêm
đêm nuốt chửng xác hồn em…

NÓI ĐI ANH

Nói đi anh
suốt mùa xuân em đợi
và qua rồi mùa hạ mùa thu
anh lặng lẽ
em hóa điên hóa dại
dòng sông sâu giờ đã nên cầu
đầm sen đã úa nâu màu lá
đợi giờ lâu
trái đất rơi xuống đầu đau điếng
mất tích
vào mây gió anh đâu còn bóng em
nói đi anh
tiếng lòng thanh sạch
giấc mơ em hóa thạch
bóng hình anh

*
Nói gì em
anh không thể cất lời
bởi anh biết
trái tim từng ngày vụn vỡ
ly thủy tinh rơi vào đá tảng
chiếc lá rơi ai giơ tay nâng đỡ bao giờ
dối lòng lờ tảng ngây ngơ
hồn tật nguyền câu thơ giả dối
em khờ dại
ngây thơ
nông nổi
nghe gió mây mà lỡ tin đời
em thánh thiện yêu thương nồng cháy
mắt xanh trời
anh đâu dám ngước nhìn lên…

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*
*