Home » Bài của bạn » ĐINH NGỌC DIÊP: ĐÁ VÀ BIỂN

ĐINH NGỌC DIÊP: ĐÁ VÀ BIỂN

Bìa Hành trình 4

HNVC: Đinh Ngọc Diệp vừa cho xuất bản tập thơ thứ tư “Hành trình 4” và gửi tặng HNVC chùm thơ rút từ cuốn sách này. Thơ anh có nhiều thi ảnh lạ và cấu tứ chặt, gây bất ngờ cho người đọc. Không rậm lời. Tình nén lạnh. Và cái nhìn cuộc sống nhọn và sắc. Nhưng đôi khi, những chi tiết bất ngờ lại gây nhiều xúc động:

“Dấu chân trên nương đóng hình lưỡi cuốc
Giọt mồ hôi cay, củ khoai nóng năm ngàn
Ta đã lấy không cả men trời Tam Đảo
Lại nợ tay người ủ lửa nướng khoai thơm”

Xin giới thiệu cùng bạn.

THƠ ĐINH NGỌC DIỆP


1- ĐÁ VÀ SÓNG

Sóng vô tư, núi đá vô tình
Sóng ca hát, đá im lìm dáng đá
Sóng hồn nhiên bọt tung trắng xoá
Đến bạc đầu, núi đá lặng im

Sóng – xôn xao của khối đá chìm
Đá – trầm tư của làn sóng nổi
Hãy chờ sóng khi nào không nói
Và hãy chờ khi đá gọi
tình yêu!

2- EM VÀ BIỂN

Em dịu dàng
Nhưng ích kỷ
Như bao cuộc tình đã qua hàng thế kỷ
Biển không lưu dấu vết, hình hài…

Những bóng đẹp đi qua
Không lặp lại
Những tiếng thầm thì
Sẽ thành dữ dội

Để còn biển
Cho ta
Không vướng lứa đôi nào thuở trước
Chợ thời gian khấp khểnh phận đời

Những cái hôn có khi thành mỏi mệt
Ngại tìm nhau trong cõi vô cùng
Nhưng: biển không giữ lại
Sợ ngày kia tim sóng bỗng dừng…

3- BÊN NÚI TRƯỜNG LỆ

Bên này núi nằm dài hình người đàn bà chửa (*)
bụng tròn căng thở dốc
con đường nhựa đen ì ạch lên vai

Bên kia sườn núi sóng vỗ
chỗ không có sóng thì đá lấn
không đá mọc thì sóng dập

Núi hắt ra, sóng lại tấp vào
cứ thế sóng như em, đá khát

Tấm thân nước uốn mềm
đá cũng bắt chước
đá mềm nghìn năm không thấm một giọt em!

Sáng nay nghìn con sóng khác
em sang bên kia thành đá duỗi dài
bụng hoài thai nỗi nhớ

Chỗ Anh và Em bỏ lại
con đường nhựa khó nhọc chở đoàn người lên
có ai nhìn ra: núi và nước vô hồn.

(*) Từ Quốc lộ 47 nhìn lên, núi Trường Lệ ( Sầm Sơn- Thanh Hóa) giống hình một người đàn bà chửa nằm ngửa, gắn với sự tích người đàn bà đó có công ngăn sóng thần cứu dân làng.

4- BIỂN ĐẮNG

Có vũng nước con cá con mắc cạn
Con chim non mắc lưới vũng trời
Có vũng tối biển dựng thành cao vút
Đặc quánh hoàng hôn cuộn chỗ em ngồi…

Em hát – biển trở thành không tuổi
Vừa sinh ra đã chôn sóng bạc đầu
Biển quên mất lối về lòng thẳm
Phá vòng vây, em vò sóng nát nhàu.

Em hóa đá hay hoàng hôn vụt sáng
Trả lại trời, trả vũng tối, đêm sâu
Có tiếng hát chắt từ mật đắng
Biển xóa rồi, chưa kịp biết mình đau!

5- DỰ CẢM BIỂN

Rặng phi lao khảm tất cả bạc vàng
Lên vịnh biển sẫm màu u uất
Da thịt nõn chìm trong ngày sắp tắt
Kéo lê bóng mình lúc mặt trời lên.

6- HOA TRÊN THÀNH ĐÁ

Thành đá sáu trăm năm ở với đời
Khoảng trắng bên anh phút giây em vụt hiện
Thật đá hay hư ảnh đến cợt đùa?

Ngoái lại trời sâu tận đáy
Mây trắng nõn trêu ngươi thả hết bồng bềnh
Thiếu Hồ Quý Ly, đá toát mồ hôi ngăn ngắt

Hồng vẫn gai và ngọt ngào hơn trước
Hóa đá đi em – cho anh gang tay đo ướm cổng thành…

7- TỈNH THỨC

Những bụi phấn ngủ triệu năm trong đá
Lại mịn màng lên những cánh hoa…

Em lúc này nhí nhảnh đi qua
Gương mặt, làn da đòi về hóa thạch
Anh dõi nhìn từ triệu năm xa

Tỉnh giấc triệu năm sau nữa
Em chẳng là em, dù trả giá ngần nào
Em ra khỏi lòng nôi của đá
Triệu đời hoa tìm huyệt chui vào!

8- TAM ĐẢO NGÀY TÔI ĐẾN

Cái tủ lạnh của một vùng châu thổ
Bên vực bên đèo – cây, đá dẫn tôi lên
Tầng nhà xếp hộp diêm trên đầu xe chạy
Vách đá, con đường ép phố gầy thêm

Núi vẫn ngồi cho mây lang thang
Tam Đảo choãi chân Vĩnh- Tuyên- Phú Thọ
Cái chân đế xuống đồng bằng Bắc Bộ
Mái nhà ngàn đời lưu dấu thuở hồng hoang

Em bỏ phố lên cao tìm rét muộn
Mẹ lo con sau tết nhập trường
Tay lật đá tìm su su ngắt ngọn
Nhặt từng đồng gom góp gửi theo con

Thảm cây xanh quờ tay ngắt được
Đỗ Quyên đầu mùa thấp thó hồng tươi
Quả su su trên giàn, ngọn lan ra cỏ dại
Người cuốc vào mây, mây xóa mặt người

Lưỡi cuốc vung lên chạm trời huyền thoại
Ta lướt trên rừng cổ thụ lâng lâng
Lòng thành suối, sông ôm choàng xứ sở
Dựng đê xanh trời. Chặn lũ lòng thung

Dấu chân trên nương đóng hình lưỡi cuốc
Giọt mồ hôi cay, củ khoai nóng năm ngàn
Ta đã lấy không cả men trời Tam Đảo
Lại nợ tay người ủ lửa nướng khoai thơm

Trong lãng đãng ngàn mây Tam Đảo
Chốn lắng lòng của Tạo hóa đa đoan
Mặt trời nhóm vàng ngày, thương ai đợi nắng
Màu xám bên đường chống cuốc ngóng mây loang

Áo đỏ sinh viên gặp bên Thác Bạc
Ta níu Mặt Trời – sao nỡ em quên?
Mây xóa nẻo về, chợt ta hóa khói
Em – tiếng cười dưới dốc vừa lên…

Nhà sáng tácTam Đảo, 5-3- 2013

9- QUẢ TRỨNG THƠ

Quả – Trứng – Thơ
như một nghi ngờ
Trang giấy
đóng băng
sống lại thời nguyên thủy
Thanh thản
Trứng
quyên sinh
khi nứt vỏ

Thơ
bay
đập cánh ở tim người!

_______________________________
VÀI NÉT VỀ TÁC GIẢ:

– Họ và tên: Đinh Ngọc Diệp.
– Năm sinh: 1956.
– Nơi sinh: Huyện Thiệu Hóa, tỉnh Thanh Hóa.
– Chỗ ở hiện tại: Thành phố Sầm Sơn, tỉnh Thanh Hóa.
Là Hội viên Hội VH – NT Thanh Hóa. Làm thơ, viết phóng sự cho một số báo TW và địa phương.
– Tác phẩm đã xuất bản: 4 tập thơ
+ Hành trình, Nxb Văn học, HN – 2012
+ Hành trình 2, Nxb Hội Nhà văn, HN – 2013
+ Hành trình 3, Nxb Thanh Hóa, TH – 2015
+ Hành trình 4, Nxb Hội Nhà văn, HN – 2016
– Giải thưởng:
+ Giải Nhì cuộc thi thơ của tỉnh Thanh Hóa năm 1986, bài thơ: “Với quê hương” (không có giải Nhất).
+ Giải B – Giải thưởng VHNT Lê Thánh Tông năm 2013 của UBND tỉnh Thanh Hóa, tập thơ Hành trình, Nxb Văn học, HN – 2012.
– Quan niệm của tác giả về thơ: “Thơ là tiếng vang của cuộc sống đã được chắt lọc qua tâm hồn và ý chí của nhà thơ, do đó thơ cao hơn cuộc sống. Thơ mang đến cho người đọc niềm tin vào một xã hội giàu lòng bác ái, sự sẻ chia với mỗi phận đời bất hạnh…”

One thought on “ĐINH NGỌC DIÊP: ĐÁ VÀ BIỂN

  1. Việt Anh nói:

    Đọc bài Đá và Sóng lại nhớ đến Thuyền và Biển của Xuân Quỳnh. Những bài thơ về tình yêu rất hay và nhẹ nhàng

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*
*