Home » Báo chí » TẠI SAO ĐÔNG LA BỊ CƯ DÂN MẠNG "NÉM ĐÁ"?

TẠI SAO ĐÔNG LA BỊ CƯ DÂN MẠNG "NÉM ĐÁ"?

Đông La

Đông La

NTT: Mấy hôm nay, sau khi Đông La công bố trên blog của mình việc bị BCH Hội Nhà Văn VN không kết nạp vào Hội, và Đơn khiếu nại gửi các tổ chức và các nhà lãnh đạo VHNT, chính trị, tư tưởng… lập tức bị cư dân mạng “ném đá” tơi bời. Có người gọi Đông La là “thằng đa lông”, có người gọi là “thằng điên”, có người gọi là “dư lợn viên”, có người gọi là “con lừa”… Nhà thơ Lệ Bình viết: Tôi có cảm giác lý trí con người không còn tồn tại trong Đông  La, khi ông tự  khoe mình là “đại tài”, … và gọi các ông Nguyên Ngọc, Lê Hiếu Đằng … đáng tuổi bố mình bằngthằng, chửi bới Trần Mạnh Hảo, Phạm Xuân Nguyên , Thu Uyên…là chó…

Tò mò, tôi vào blog Đông La và đọc mộ lát. Xin trích một số đoạn từ các bài viết của Đông La để ai chưa biết thì đọc xem có đáng “ném đá” hắn không:

“Đông La ngày đêm trằn trọc viết bảo vệ chế độ thế mà một khúc xương cũng không được gặm”.

(Trích lời Đông La sau khi không được kết nạp vào Hội Nhà Văn VN, tháng 12.2014)

1. Nói về mình:

– Khi đọc chùm thơ đầu tay của tôi, Chế Lan Viên đã đề nghị trao giải thơ cho tôi trong cuộc thi năm 1986 của Hội Nhà Văn TPHCM, rồi ông còn trực tiếp đứng tên giới thiệu tôi vào Hội Nhà Văn TPHCM.

– Bà Thân Thị Thư, Trưởng Ban Tuyên Giáo Thành ủy TPHCM một lần gặp tôi cũng nói: “Em cảm ơn anh vì các bài viết của anh trên Báo VN TPHCM mà em được cấp trên khen đấy!”

– (Nguyễn Quang) Thiều chưa viết một chữ nào khen tôi nhưng khen miệng thì chính Thiều khen tôi ghê gớm nhất. Như khi đăng cho tôi bài “Những cái xác” có 4 câu, Thiều bảo ông hay hơn Chế Lan Viên rồi, còn bình tán trên điện thoại cả nửa tiếng.

– “Tôi bất ngờ nhận được điện thoại của anh (Hữu Thỉnh – PV), anh bảo hỏi mãi mới biết được số của tôi, anh bảo anh đọc từng chữ của tôi viết, “sao mày tài thế, giỏi thế, những bài viết của em có sức mạnh như những sư đoàn”. Từ đó, thấy lãnh đạo người ta cũng quý trọng mình thế…”

– Theo quy định việc xin vào Hội Nhà văn VN phải có hai người giới thiệu, người thứ nhất, GS Mai Quốc Liên đã viết lời giới thiệu tôi là “một nhà phê bình hiếm có”. Còn người thứ hai là GS Trần Thanh Đạm. Khi tôi cảm ơn ông thì ông nói: “Tôi cũng phải cảm ơn anh vì tôi rất vinh dự được giới thiệu người như anh vào Hội”.

Như vậy, về tài đức, về thành quả văn chương, tôi hoàn toàn xứng đáng được vào Hội Nhà Văn VN.

– Nhà thơ Hải Như, tác giả lời ca khúc bất hủ Thành phố hoa phượng đỏ, đã đi hỏi số điện thoại của tôi gọi: “Đông La biết tôi là ai không? Tôi từng giới thiệu Vũ Tú Nam (từng giữ chức như Chủ tịch Hội Nhà văn bây giờ) vào Hội đấy. Nếu tôi có quyền sẽ cho chùm thơ của Đông La giải nhất. Thơ Đông La hiện đại nhưng đã đạt đến sự giản dị, không như thơ Nguyễn Quang Thiều hiện đại, nhưng rối rắm, bắt chước nước ngoài”.

– “Trong chuyện viết lách thấy người ta sai thì viết, mong góp phần giúp cho độc giả hiểu đúng vấn đề, nhất là những vấn đề rất phức tạp về chính trị, tư tưởng, triết học và khoa học. Chỉ vậy thôi không cầu mong gì hết. Vậy mà vừa rồi tôi lại đồng ý làm đơn xin vào Hội Nhà Văn VN , và hôm nay tôi được người trong cuộc báo tin là tôi đã bị loại”.

Tôi nói tôi “đồng ý” làm đơn vì ý định làm đơn không phải do tôi mà vừa rồi một nhà văn trong Ban Chấp hành HNVVN đã gặp tôi khuyên tôi nên vào Hội, rồi anh đã chuyển cho tôi một bộ hồ sơ để tôi chuẩn bị cho đúng thủ tục.

– (Nguyễn Quang) Thiều hiện là Phó Chủ tịch HNVVN, cũng đã khuyên tôi vào hội: “Cái gì chứ, giúp ông vào Hội tôi sẽ làm được. Ông nên vào Hội để còn giúp tôi một tay”. Tôi nói vui: “Cung Thân lá số tử vi của tôi có Hóa Khoa, Hóa Lộc, Hóa Quyền. Khoa, Lộc ít nhiều gì tôi cũng đã có, còn quyền thì chưa. Biết đâu sau này ông nắm Hội Nhà Văn cho tôi cái quyền gì đó thì sao”. Thiều cười: “Có thể như thế”.

– Còn danh xưng “Nhà Văn” thì tôi cũng đã có, dù chỉ là Hội viên của Hội Nhà Văn TPHCM, nhưng tôi rất tự hào vì người giới thiệu tôi chính là Nhà thơ tài danh hàng đầu Việt Nam – Chế Lan Viên! Còn nói chung người bất tài mới cần cái danh “hội viên hội nhà văn VN” để chứng tỏ, còn tôi những nhà văn hàng đầu VN cũng nể phục rồi thì còn cần gì cái danh “hội viên hội nhà văn VN”?

2.     Nói về người khác:

– Chính Hội Nhà Văn VN có tình trạng như vậy, bởi hiện có rất nhiều Hội viên Hội Nhà văn VN có thái độ và bài viết sai trái, có người đã bị bắt, nhưng hầu như trong Hội Nhà văn không ai lên tiếng phê phán, ngược lại, lại có nhiều người đồng tình với sự sai trái ấy. Như ông Trung Trung Đỉnh, một đương kim Ủy viên BCH Hội Nhà văn VN, luôn ca ngợi Nguyên Ngọc, người đang trên tuyến đầu chống đối, còn định thành lập “Văn đàn độc lập”. Văn Công Hùng, một Ủy viên BCH khác của Hội Nhà Văn VN cũng ca ngợi Nguyễn Quang Lập, một nhà văn mới bị bắt và đã nhận tội, là: “Ở nước Nam này, nếu hỏi ai viết nhiều, làm việc nhiều, lao động nghiêm túc, tôi không ngần ngại trả lời: Nguyễn Quang Lập”.

Vì vậy, những cá nhân trong BCH Hội Nhà văn như ông Trung Trung Đỉnh, Văn Công Hùng lấy cớ tôi cực đoan để loại tôi là một hành động sai trái, bất minh, hoàn toàn chỉ vì nhận thức cảm tính chủ quan và cảm tình cá nhân.

– Nguyên Ngọc cũng cần phải có đại tài đức và đại ý chí. Nhưng thực tế xem chừng Nguyên Ngọc chỉ có số 0 tròn như cái trán dồ bướng bỉnh của ông, y như một chú bé học sinh cá biệt bất trị vậy.

– Tôi được “mật báo”, trong cuộc bỏ phiếu xét đơn xin vào Hội của tôi của BCH Hội nhà Văn VN, trong số người loại tôi có Nguyễn Quang Thiều. Không chỉ thế, Thiều còn là người vận động để tôi bị loại. Tôi vừa buồn vừa buồn cười. Buồn vì nhân tình thế thái. Buồn cười vì với cái đầu của tôi, nói theo kiểu các cụ “con ruồi bay qua cũng biết con đực con cái”, sao tôi lại từng ưu ái Thiều đến thế… Tôi có một mối quan hệ đặc biệt với Nguyễn Quang Thiều, rồi tôi sẽ viết thành nhiều “tập”. Thực ra thì cũng là có đi có lại. Thiều có quý tôi, có đăng thơ cho tôi thì tôi mới đáp trả lại.

-Ngô Bảo Châu viết về Nguyễn Quang Lập: “nhà văn này đã sớm tỏ rõ ông  chính là một trí thức thứ thiệt, có cái nhìn sắt bén về thế thái nhân tình, về hiện tình xã hội – chính trị Việt Nam. Ông không ngần ngại đăng tải những bài khá nhạy cảm, những lập trường phản biện khá dứt khoát có thể làm cho cơ quan chức năng khó chịu.Thái độ của ông chính là thái độ của một nhà văn chân chính, một kẻ sỹ có tinh thần trách nhiệm với xã hội mình đang sống”.

Một lần nữa Châu lại chứng tỏ mình chỉ biết cộng trừ nhân chia nên đã hoàn toàn sai trái khi thể hiện chính kiến và thái độ về những vấn đề và vụ việc thuộc lĩnh vực chính trị xã hội.

Hội Nhà Văn Hà Nội từng bỏ phiếu bầu Phạm Xuân Nguyên làm chủ tịch lại là việc bầu ra người không xứng đáng. Hội Nhà Văn Hà Nội là một tổ chức thuộc nhà nước nhưng Phạm Xuân Nguyên là người luôn phản đối nhà nước thực thi pháp luật, như từng lên tiếng ủng hộ những người phạm pháp và sai trái, từ Lê Công Định, Phương Uyên đến Nhã Thuyên và hôm nay là Nguyễn Quang Lập…

– Ngay ở Hội Nhà Văn VN cũng đã có những dấu hiệu lớp kế cận Nhà thơ Hữu Thỉnh đang ráo riết xây dựng lực lượng để giành quyền theo hình mẫu bầu bán của Hội Nhà Văn Hà Nội. Việc bỏ phiếu loại tôi như là một sự tập dượt của họ. Nếu họ thành công, lúc đó văn chương sẽ không “dĩ tải đạo” như lời dạy của cha ông nữa mà là tải tà đạo, Hội Nhà Văn sẽ là tập đoàn cứ điểm làm nguy cơ tồn vong của chế độ, theo lời TBT Nguyễn Phú Trọng, thêm nguy cơ hơn. Mà khi quyền lực tối cao rơi vào tay kẻ tham, kẻ dốt, kẻ ác, kẻ xấu thì đích đến của nước ta sẽ là Irắc, Lybi, Pakistan, Apganixtan chứ không phải là Bắc Âu, là Anh Pháp Mỹ, là Đức Ý Nhật đâu! Nên trong tình trạng bất ổn này, Hội Nhà Văn VN cũng cần ổn định như xã hội cần ổn định vậy, vẫn cần đến thế hệ Nhà thơ Hữu Thỉnh nắm trọng trách, có những sai trái yếu kém thì phải sửa, nếu không Hội Nhà Văn sẽ là mảnh đất gieo mầm và nuôi dưỡng sự phản loạn.

…Đông La ngày đêm trằn trọc viết bảo vệ chế độ thế mà một khúc xương cũng không được gặm…

Nguồn: http://donglasg.blogspot.com/

 

24 thoughts on “TẠI SAO ĐÔNG LA BỊ CƯ DÂN MẠNG "NÉM ĐÁ"?

  1. Hoàng Long nói:

    Hoặc là Đông La bị tâm thần nặng, hoặc là tận cùng vô liêm sỹ.

    1. Giang Nguyễn nói:

      Kết nạp anh Đông La vào Hội thì đúng là một thảm họa. Hoan hô sự tỉnh táo của Hội NVVN.

    2. Một khúc xương thôi, một khúc thôi!
      Ngày đêm mài miệt viết trau dồi…
      Thân em khốn khổ như loài chó…
      Mà chủ thương nào cái thân tôi?

      Mai mốt lên đồng với Như Phong…
      Ngựa phi thời khuyển cũng theo lồng…
      Túi cơm giá áo bao giờ hết…
      Đặt bày liêm sỉ phí toi công.

  2. Đàm Huy Đông nói:

    Mấy hôm lướt mạng, thấy nói có thư của Đông La thắc mắc vì chưa được vào Hội nhà văn, cứ tưởng ai viết đùa chơi, tếu táo, làm hề cho vui. Hóa ra thật. EM ” TRỊU” !

  3. ĐỖ TRỌNG KHƠI nói:

    Không có nhận xét nào chính xác hơn về tay Đông La này ngoài từ: THẰNG ĐIÊN!

    1. Nghia nói:

      Loại người như Đông La trong xã hội này còn khá nhiều đấy

  4. Kim Thiên nói:

    Tuy là hậu bối nhưng cũng nôn mửa khi đọc những dòng này của anh Đông La ạ! thật kinh tởm, liêm sỉ trong anh chó cắn rồi à?

  5. Phạm Dũng nói:

    Hai bài trên blog của anh một về Nguyễn Quang Lập, một về Đông La thật giá trị.

  6. binhpp nói:

    Ông này giống HH Phước quá

    1. Linh nói:

      Bạn nhận xét quá chuẩn, chúng nó là chung một giuộc.

  7. trankhoan nói:

    Thế mới biết:
    “Ghét nhau một chiếu không ngồi
    Một chai không uống,một nồi không ăn
    Chỉ riêng có hội nhà văn
    Ghét nhau như chó cứ lăn xả vào”.
    Bài thơ tự trào trên không rõ của tác giả nào đã nói lên tất cả.

  8. Nguyễn Mộng Nhưng nói:

    Sách Nho nói:”Nhân tự vũ, nhiên hậu nhân vũ chi”: Người ta tự khinh mình trước, nên sau đó bị người khác khinh! Đây là câu xứng đáng nhất giành cho loại người như Đông La.

  9. JgorCibulka nói:

    Đông La và Hoàng Quang Thuận tính cách giống nhau như hai giọt nước.

  10. Lũy tre làng nói:

    Lại đuợc anh Tạo nhắc lại nữa ! đọc xong mà buồn nôn : nó nhận là con chó làm xấu loài chó !

  11. Vũ Nhật Tân nói:

    Hoan nghênh HNVVN đã không kết nạp một kẻ tâm thần như đông la.

  12. Văn Đức nói:

    Thưa bác Trang chủ Nguyễn Trọng Tạo,
    Được trở lại đọc Trang nhà, trong tinh thần trân trọng xin gửi lời chào và chúc Sức khỏe, Thành tựu đến bác nhân năm mới 2015.
    Tôi đã đọc bài về “Đông La, Nguyễn Huy Hùng” trên VNTB (kiểm lại mới biết bài từ năm cũ – :roll:). Có thể coi là “hiện tượng; vậy xin dẫn 1 đoạn của Thân hữu viết về cây viết “đa nhà” này như “góp vốn/vui” cùng Trang nhà.
    Thân mến và Trân trọng,
    Văn Đức.

    Vài bổ sung từ “vụ Đông La”
    Vương Văn Quang nói:, 24/08/2009 lúc 7:50 sáng

    http://www.talawas.org/?p=9157

    Bài viết “Vài trao đổi từ ‘vụ Đông La’” được tác giả Tôn Văn tiến hành viết rất cẩn thận, những thao tác nhằm so sánh hoặc chỉ ra những điểm đúng, điều sai đều rất thấu tình đạt lý. Và đáng trân trọng hơn nữa, khi Tôn Văn viết bài với thái độ đúng mực, lịch lãm, điềm đạm, nhẹ nhàng, từ đầu tới cuối (mặc dù, nhiều điểm, nhiều cách dùng từ của “bài phản biện” rất dễ khiến người viết không giữ được bình tĩnh). Luôn giữ được một thái độ điềm đạm từ đầu chí cuối như vậy đối với một bài viết không hề thiếu những điểm, những chi tiết chẳng hề dễ chịu thì quả là tác giả Tôn Văn hoàn toàn xứng đáng “điểm 10 cho chất lượng”, mặc dù (hình như) anh chưa đi… bán dầu ăn bao giờ.
    Nhưng có một điều khá bất công, đó là đối tượng được thụ hưởng sự lịch lãm kia tỏ ra không mấy xứng đáng. Đối tượng ấy chính là nhà phê bình, kiêm nhà văn, kiêm nhà thơ, kiêm nhà hóa học, nhà vật lý, kiêm nhà khí động học, thiên văn học, triết học và đôi khi kiêm luôn cả nhà… chính trị. Nhân vật có tên rất nhiều “kiêm” kia chính là Đông La (theo nhà văn Nguyễn Việt Hà, Đông La rõ ràng là khác với Bắc Thét, Nam Gào và… Tây Ngọng).
    Tôi kém nhà multipurpose Đông La tới gần hai chục tuổi, ấy thế mà chẳng hiểu ma dẫn lối quỉ đưa đường thế nào mà có một thời (cũng may là phúc tổ nhà tôi còn vượng lắm, nên thời gian đó không kéo dài) được nhà phê bình Đông La (từ đây sẽ chỉ gọi là nhà phê bình cho tiện) quan tâm để mắt tới. Nói vậy cho oai, thực ra sự để mắt của nhà phê bình với tôi chỉ là thi thoảng kêu tôi đi… nhậu thịt chó (sorry, so sorry… con chó). Trong các cuộc nhậu, nhà phê bình cũng có nhã ý “bồi dưỡng kiến thức văn chương, triết học” cho tôi, nhưng chỉ số IQ tôi không cao lắm nên chữ thầy giả thầy bằng sạch.
    May thế!
    Sau này nghĩ lại tôi hú hồn hú vía. Có lẽ mả tổ nhà tôi táng ở nơi chẳng phải hàm rồng thì cũng là những nơi kha khá, bởi vậy nên tôi chẳng phải thấm nhuần bất kể thứ kiến thức nào từ nhà multipurpose này.
    Nhưng có một thủ pháp phê bình mà nhà phê bình Đông La đã không dưới đôi lần thì thào thẽ thọt vào tai tôi trong những cuộc nhậu, và có lẽ vì vậy nên tôi đã nhớ chúng như in. Nhớ một cách vô thức, dù chưa bao giờ mang ra áp dụng.
    Lạy thánh mớ bái, tôi có gan dạ như anh Lê Văn Tám thì tôi cũng quyết chẳng bao giờ mang cái thủ pháp phê bình ấy ra mà ứng mà áp mà dụng.
    Đọc tới đây, thể nào khối vị cũng mẩn rôm, nổi sẩy vì tò mò. Thôi thì tôi tiết lộ ngay lập tức đây: Thủ pháp của nhà phê bình Đông La là, chỉ phê, chỉ “đánh” những đứa tầm cỡ, có hạng, có máu mặt trong mọi lĩnh vực. Còn các cái loại lèng èng thì quên đi, nhá. Không có rỗi hơi mà đi “đánh” bọn này. Chưa kể vô phúc vớ phải thằng nội lực thâm hậu hơn, nó oánh giả thì có mà lỗ vốn nặng. Trong khi “đánh” bọn có tên có tuổi có số có má, chẳng may có thua cũng chả làm sao. Vì nó tài, nó giỏi. Chuyên gia nước ngoài như… ông Môngsto người Úc, anh Trymhoi người Hàn, bà Lôngsnack người Ý, cô Dytscong người Urugoay còn chịu thua bảy tám phần,, huống gì mình…
    Đấy, đại khái cái thủ pháp ấy nó là như thế.
    Bằng chứng rõ như ban ngày, tôi xin kể sơ sơ cho đỡ mất thì giờ các quan bác nhé: nhà phê bình Đông La toàn “xử” cỡ hàng hiệu như cụ Cao Xuân Huy, bác Cao Xuân Hạo, ông Nguyễn Huệ Chi, v.v., cỡ thứ cấp mà nhà phê bình Đông La “sờ” tới tệ cũng phải cỡ Lữ Phương, cỡ Mai Thái Lĩnh hay Hà Sỹ Phu… đám văn nghệ sĩ dạng èng èng mà khiến Đông La xuống tay thì cũng phải tầm cỡ nhà thơ “mỏng như rơi nghiêng” Trần Đăng Khoa, hay Đỗ Minh Tuấn, hoặc nữ văn sĩ li khai Dương Thu Hương, hoặc nhà văn cấp tiến có máu mặt Phạm Thị Hoài, tệ lắm, “khan hàng” lắm thì Đông La mới xử tới dạng lìu tìu như Nguyện Việt Hà hay nhà văn mới phất như Đỗ Hoàng Diệu (riêng Đỗ Hoàng Diệu thì Đông La không những chưa kịp đánh mà còn mời đi ăn trưa tại một nhà hàng sang nhát Sài thành, món ăn cũng đắt nhất trong mơnu, là Cá Bống Mú chưng tương hẳn hoi tử tế nhá). Ai không tin, cứ hỏi thẳng Đông La.
    Cũng có khi buồn tình, nhà Đông La quay qua ca “xử” cả mấy vị mon men làm chánh trị. Nào Hoàng Minh Chính, nào Trần Khuê, nào Lê Công Định…
    Ấy thế nhưng đã gọi là thủ pháp, thì bao giồ nó cũng có môt vài mẹo hay nguyên tắc nhỏ. Trong cái thủ pháp phê bình của Đông La, cũng có một nguyên tắc nho nhỏ xinh xinh. Đó là: Tuyệt đối không bao giờ sử dụng thủ pháp này với những đối tượng đang quá nhiều uy tín hay đang nắm những trọng trách.
    Cũng có vài biệt lệ, nhà phê bình Đông La chẳng những không “xuống tay” mà còn tỏ ra vô cùng ưu ái:
    – Vì ông ấy truyền bí kíp [hay y bát gì đó?] làm thơ cho tôi;
    – Vì bà ấy công nhận tôi là nhà thơ vừa có tài vừa thông minh… gần nhất quả đất;
    – Vì ông ấy công nhận tôi là cây viết văn xuôi số 2 của TP, chỉ sau ông ta.
    Nhưng tôi nói rất thật lòng, dù sao, đối với tôi, Đông La cũng là một văn nghệ sĩ có tài. Bằng chứng là khi talawas còn là bộ cũ, không hiểu Đông La đã tấu màn gì, mà giữa đêm giữa hôm, một nữ độc giả đã phải đi cấp cứu vì xem/nghe/đọc Đông La.
    Cô ấy đã cười tới mức rách âm hộ.

    1. Hjhj, cám ơn anh Văn Đức. Chúc anh và gia đình năm mới vạn sự như ý.

  13. Một người chăn trâu như tôi từ khi đi học,ra đời,đi làm đến giờ chưa nghe thầy,cô…nào dạy cách ăn nói của một người viết văn như vậy cả,cần phải xem lại tư cách của mình.Con người có văn hoá trước,học vấn mới có sau thì không có kiểu phát ngôn lộng ngôn như vậy cả.Về gác tay lên trán nghĩ lại mình đang bị thiểu năng trí tuệ hay bệnh nan y nào vậy nhé!

  14. Con gì mà gặm xương khô vậy trời!Lạy luôn,không thấy hổ thẹn với bậc tiền nhân hả!

  15. đạm nói:

    Đông La, Hoàng Quang Thuận.. mấy ông nên đạào hố tự chôn minh đi thì hơn. Sống mà ăn nói kiểu đó thì nhục nhã quá. Sao làm người mà lại là người viết văn, lại có thể viết lách ăn nói như vậy được??? Tôi, nhỏ cày ruộng, lớn hơn đi làm công ăn ương, lần đầu thấy cách hành xử như vậy trên văn đàn, chịu hai ông đấy !
    Ô uế văn đàn quá !…
    trandạm cagotap

  16. Tôi nghô nghê thôi , nhưng mới hôm rồi bỗng có được đọc về Đông La (trong Đông La : Duyên nợ giữa TR.Đ và N.N), tìm hiểu thêm với bài cũng của ĐL :(Trần Bình minh – Trần Đăng Tuấn). Đọc song tôi băn khoăn không biết Ổng như thế nào ? Đây là “Lưỡi gỗ”chăng ? Đến nay thì té ngửa suýt chống tay vào chỗ đứa cháu mới bậy ở đằng sau . Thật là “Chạy trời không khỏi nắng” . “Đằng trước” thì vậy “Đằng sau” cũng vậy Đằng nào cũng vậy , hoang mang hoang mang

  17. Van Lập nói:

    Không gì tốt hơn tuyển được người gác cổng như Đông La. Chẳng ai dám dây với hắn. Lớn bé gì dều sợ nó cắn.

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*
*