Home » Bài của bạn » THƠ NGUYỄN NGỌC VƯỢNG

THƠ NGUYỄN NGỌC VƯỢNG

Nhà thơ Nguyễn Ngọc Vượng

Nhà thơ Nguyễn Ngọc Vượng

NGUYỄN TRỌNG TẠO: Nhớ 23 năm trước, khi phụ trách chọn thơ cho tạp chí Cửa Việt (bộ đầu tiên) tôi nhận được mấy bài thơ của Nguyễn Ngọc Vượng gửi từ Hà Tĩnh. Một cái tên tôi chưa biết bao giờ. Nhưng thơ Vượng lôi cuốn tôi vào một thế giới quen mà lạ. Anh không bị rơi vào dòng thơ chung, mà cất lên tiếng nói riêng lẻ của mình, trần trụi, gồ ghề, nhưng chứa đựng bên trong một tâm sự, một nỗi buồn hoang hoải cùng với một khao khát cháy bỏng từ thực tại. Tôi đã chọn 1 bài thơ của Vượng, đăng lên tạp chí Cửa Việt. Có lẽ đó là bài thơ đầu tiên của anh in báo.

Rồi ghé Hà Tĩnh, tôi tìm Vượng. Gặp nhau trong một quán rượu vó bò dân dã. Vượng ít nói, và nhiều khi ngỡ ngàng trước những câu chuyện văn chương. Rồi Vượng đã lặng lẽ đạp xe đưa tôi đi thăm những người anh, người bạn mà tôi yêu quý nơi cái thị xã bé nhỏ Hà Tĩnh, nơi có dòng sông mang tên sông Cụt. Trong những cuộc gặp ấy, tôi đã giới thiệu Vượng như một tác giả đầy hứa hẹn với nhà thơ Thái Kim Đỉnh, “người lắm chữ” ở đây. Rồi Vượng đăng thơ (không nhiều) nhưng bạn viết trẻ cả nước khi nói về Hà Tĩnh thường nhắc tới tên anh.

Giờ thì Vượng vừa làm thơ vừa làm báo, vừa viết những bài ký nói về những phận người trên vùng đất quê hương muôn đời vất vả, cần chia sẻ.

Ngày mai, vợ chồng Vượng tiễn con gái cả về nhà chồng. Tôi không vào dự được. Ngồi đọc lại mấy bài thơ Vượng mới gửi, bỗng thấy “thương con mèo cỏ khô” trong thơ Vượng vô cùng…
.

THƠ NGUYỄN NGỌC VƯỢNG

TỰ KHÚC

Con nhặt hạt sương trên cánh đồng chỉ biết gieo mà không gặt
Thương thân nộm nón cời tơi rách
Chong mắt nhìn lũ cò
Thương con mèo cỏ khô
Đứng nhìn lũ chuột hôi liếm mép

Con nhặt giọt nắng trên cánh đồng chỉ biết trả không vay
Ngửa bàn tay nham nhở luống cày
Hơn nửa đời thất bát
Chỉ có Mẹ là mưa nguồn không tính toán
Trên ruộng con khô hạn

Trên cánh đồng thiêm thiếp gọi mùa màng
Con là giọt nắng
Con là giọt sương
Mẹ chắt từng giọt vô thường trả vay !..

VU LAN NHỚ MẸ

Con từng nghe dế gặm thời trai
Thi thể Hồ Dâu quê ta không nhắm mắt
Mẹ lóng ngóng dắt con về cửa Phật
Mưa lạc loài, bến nước lỗi giờ sinh!

Con từng nghe phưởng phất cõi thu hoang
Gió bấm trời Vu Lan
Mẹ buông tay nải thế gian rục chiều!…

DỰ CẢM THÁNG GIÊNG

Tạt qua tháng giêng tổ tiên anh lần về tràng hạt
Anh mang theo tháng giêng với sức vóc sông Cụt, núi Nài
Chạy cơn tháng giêng,
Ôi! những tháng giêng thơ dài cơm áo
Quai dép héo queo mép chợ quạnh người.

Phấp phỏng bàn thờ tháng giêng,
Chiếc bánh chưng chưa bóc
Xin cúi nhặt những đồng xu lấm đất
Tung lên bao dự cảm Quất, Đào…

Ngồi lại với tháng giêng em có nghe đất thở
Hồi hộp nỗi lo qua ngưỡng nhà chồng
Em có nghe ước mơ cựa mình trong nụ mầm đau khổ
Em có nghe hạnh phúc và dâu bể?

Ngược thời trai
Thời chưa nếm đủ đắng cay
Thời anh chưa hiểu thế nào là lãng mạn
Mót hết phước lộc của tháng giêng ban tặng
Mà vẫn chưa giám nói lời yêu thương hờn giận như bây giờ

Thọc tay vào túi tháng giêng
Anh có cả vỉa hè chất ngất
Những mùa xuân chưa kịp dậy thì
Ngồi lại với tháng giêng em có nghe?

MÙA THU SÔNG QUÊ

Ta là ngọn gió lưu đày giữa sa mạc sông quê
Thương con nước thủy triều không xóa nổi dấu chân còng đầy toan tính
Ai nỡ trách sông quê lận đận
Trườn qua những giai điệu tung hô chết lặng giữa đớn hèn

Ta là ngọn gió lưu đày mùa thu em
Vỉa hè xưa đâu biếng lười chối từ những tủi hờn rơi rụng
Gió thời gian nỡ nào quét dọn
Thương chiếc lá ốm ho đậu lại phía cuối cành

Có ai hay những bong bóng búng trên mặt sóng thu vàng
Những con cá rình mồi những lưỡi câu rình chúng
Bao tăm nước tan thành ảo tưởng
Xót xa con nước luân hồi

Ta ngọn gió lưu đày
Đành lỗi hẹn với sông ra biển lớn
Đành lỗi hẹn với mùa thu theo năm dài tháng rộng
Ơi con sông mùa thu vắng!…

NHỮNG NGƯỜI ĐÁNH CÁ DƯỚI LÒNG HỒ KẺ GỖ

Những người đàn ông vác câu lưới ra đi khi mặt trời đã tắt
Họ trở về khi mặt trời chưa mọc
Giấc mơ của họ giấu vào ngày ẩm ướt.

Những đứa con của họ vẫn chạy như điên theo giấc mơ họ mỗi ngày
Những đôi dép, cặp sách, áo quần của chúng gỡ ra từ những mang cá mắc câu.

Những người vợ của họ vẫn chạy như điên theo giấc mơ của họ mỗi ngày
Những thửa ruộng đói phân ngái ngủ, bờ khoai đói củ, hạt lúa đói mầm và những mái rạ nhà tranh đói khói
Khi những đàn cá không còn vướng câu.

Tổ tiên họ vẫn thao thức theo giấc mơ của họ mỗi ngày
Khi những linh hồn cá mắc cạn.

Trại viết Đèo Ngang tháng 6/2010

One thought on “THƠ NGUYỄN NGỌC VƯỢNG

  1. Đào Nguyên Lan viết:

    Chào Nguyễn Ngọc Vượng thân yêu của tôi. Đọc thơ bạn thấy gai cả người. Thêm thương bao nhiều đất nước nghèo nàn vất vả, thương bao nhiêu những phận người lam lũ khốn khó suốt một đời, trong đó có mẹ cha anh em ta…
    Thơ Vượng thật hay và day dứt khôn nguôi. Nó cũng chính là những tâm tư và nó cũng chính là cả cuộc đời của Vượng, của những người như anh em chúng ta…

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*
*