Home » Làng văn nghệ » ĐI ĂN CƯỚI VỢ CŨ & LỜI BÌNH CỦA ĐỖ TRỌNG KHƠI

ĐI ĂN CƯỚI VỢ CŨ & LỜI BÌNH CỦA ĐỖ TRỌNG KHƠI

DamCuoiĐI ĂN CƯỚI VỢ CŨ

Vợ cũ đi lấy chồng
Mời mình về ăn cưới
Mình bàn với vợ mới
Có đi không mình ơi!

Vợ mới cười rất tươi
“Chị mời thì nên đến
Hai đứa mình cùng đi
Để tỏ tình thân mến!”

Vợ cũ mặc rất đẹp
Nhìn thấy chạy đến chào
Chồng mới của vợ cũ
Ra tận nơi đón vào…

Ôi cuộc tình rổ rá
Mà cưới vui bất ngờ
Mọi người tranh nhau hát
Mình cũng lên đọc thơ

Trong làn khói lơ mơ
Mình ghé tai hỏi vợ
“Nếu cuộc tình này vỡ
Mình có mời anh không?”

(theo BLOG Dân trí)
BÙI HOÀNG TÁM

Lời bình của ĐỖ TRỌNG KHƠI:

Căn cứ qua tiểu sử tác giả và nếp sống văn hoá, tập quán, thái độ tình cảm con người trong gia đình truyền thống Việt Nam thì có thể khẳng định: bối cảnh không gian trong thơ “Đi ăn cưới vợ cũ” là hư cấu. Với tính mực thước, lễ độ con người ta khó chấp nhận một hoàn cảnh, không khí lễ cưới diễn ra như thế. Vậy vì sao bài thơ này lại chiếm được cảm tình của nhiều đọc giả ở các lứa tuổi, vị trí xã hội? (Kết quả theo Google là 8.430.000 lượt truy cập bài thơ này). Câu trả lời và qua đó sẽ phản ánh nên phần nào thái độ tiếp nhận lối sống mới của con người Việt Nam thời @ chăng?

Trong đời sống thuần phong mỹ tục của gia đình người Việt Nam thì lễ cưới là một trong những nghi thức được tổ chức long trọng bậc nhất. Tên nghi thức được đặt “Lễ rước dâu”. Chữ “rước” ở đây là cách xác định tính chất tôn nghiêm, ngang bậc với các nghi thức tôn nghiêm tôn giáo khác, như lễ rước kiệu thần thánh nơi đình chùa. Một đằng chỉ việc thờ phụng thánh thần, một đằng việc duy trì, thờ phụng dòng giống tổ tiên. Thơ văn xưa nay miêu tả về việc này thảy đều là các tác phẩm chữ nghĩa chuẩn mực, chân thực và trang trọng. Vậy mới cho hay, bài thơ “Đi ăn cưới vợ cũ” của nhà thơ Bùi Hoàng Tám là một tiếng nói mới mẻ, riêng biệt và nó có tính cách phản phong. Với một giọng thơ tưng tửng đùa chơi, giễu nhại, các nhân vật vợ, chồng mới, cũ đến với lễ cưới vui vẻ, cứ như trong lòng họ chưa hề chịu nỗi xót xa nào. Họ vốn là vợ chồng, nghĩa là cũng từng yêu thương, đầu gối tay ấp, rồi tan vỡ và hẳn không thể nói, lúc đối diện cảnh tan vỡ, phân ly cõi lòng không đau đớn. Vậy, vết thương lòng xưa đâu mà giờ đây chỉ thấy, với người vợ: “Vợ cũ mặc rất đẹp/ Trông thấy chạy đến chào…”, người chồng cũ: “Mọi người tranh nhau hát/ Mình cũng lên đọc thơ” Và đặc biệt, khổ kết bài sự tếu táo, giễu chơi đã được đẩy tới đỉnh, như lời dự báo: “Trong làn khói lơ mơ/ Mình ghé tai hỏi vợ/ Nếu cuộc tình này vỡ/ Mình có mời anh không?”. Thật chông chênh, tình vợ chồng như thế khác nào những cuộc tình sống thử khá phổ biến của lớp sinh viên ngày nay, nó cũng từa tựa cách chơi trò vợ chồng của trẻ con nơi chòm xóm hồi thơ ấu.

Như trên khẳng định, tác giả đã hư cấu một không gian, không khí buổi lễ cưới không có thật nhưng nó vẫn hiện diện sinh động như thật và bởi thế nó đã tìm được sự tương thích của đông đảo bạn đọc. Chính vì, qua thái độ tiếp nhận hoàn cảnh mới một cách nhẹ nhàng, tự nhiên vô tư của các nhân vật vợ, chồng cũ, mới kia đã chạm trúng vào niềm mong muốn được cởi bỏ những giàng buộc lễ giáo truyền thống cho một phong cách sống mới, với những chuẩn mực giá trị đã nhiều khác biệt của con người trẻ tuổi thời @.

Nếu hoạ hình ảnh biểu trưng cho một bộ phận không nhỏ con người và các gia đình Việt Nam ngày nay, có thể hình dung đó là một gương mặt đầy bất an, thiếu hình mẫu lý tưởng, thiếu cơ sở nền tảng cần cho sự bền vững nhưng nó lại đang hồ hởi được đánh chìm mình trong cơn thèm khát thoả mãn các nhu cầu sống cá thể và tính cá thể đã được đẩy tới mức khiến nó trở nên trơ lỳ, vô cảm trước các giá trị truyền thống, nó luôn trong tư thế hân hoan tận hưởng và tất nhiên, để trạng thái sống đó thành một bản năng, hay một dạng ý thức mạnh mẽ thì đồng thời nó đòi hỏi đối tác phải biết xoá dấu quá khứ. Mỗi bước chân là một lãng quên! Đấy chính là thái độ, tính cách phản phong, phản kháng lại giá trị tinh thần, đạo đức, phong tục hằng được xác lập đã bao thời.

Và đây cũng chính là nét bút hoạ thi ca đã phục dựng bức tranh “Đi ăn cưới vợ cũ” cho một thế hệ, thậm chí một thời đại đang tự “tiêu” mình trong canh bài kỹ trị, vật chất, dục tính bản năng, của nhà thơ Bùi Hoàng Tám.

1/12/2013

7 thoughts on “ĐI ĂN CƯỚI VỢ CŨ & LỜI BÌNH CỦA ĐỖ TRỌNG KHƠI

  1. Nguyen Son viết:

    Loi Binh dung toan tu ngu to tat va sao rong.

  2. michianguyen viết:

    Trên cả tuyệt vời . Kết hôn là đỉnh cao của hạnh phúc …còn li hôn là “”
    ” để giải phóng cho nhau”.sao lại không hạnh phúc ???Ở phương Tây li hôn nhưng họ vẫn gọi điện chúc mừng ngày lễ cho nhau..không hận thù ,đoạn tuyệt ,cay nghiệt với nhau ..Và sở hữu của nhau nhưng không đàn áp ,cai trị lẫn nhau và gây án mạng cho nhau .Xin cảm ơn B.h.Tám

  3. ho Tay Huu viết:

    Ở VN chuyện chồng cũ cùng vợ mới đi dự đám cưới vợ cũ lấy chồng cũng không hẳn là hư cấu. Có chứ..nhưng không nhiều.. Cũng có rất nhiều cách ứng xử văn minh, đầy tình nghĩa theo truyền thống nhân ái người Việt . Chi tiết Anh chồng cũ lên đọc thơ mừng cũng không thuyết phục lắm; khiên cưỡng; Dù cho Ông nhà thơ nào có máu me thơ lắm cũng không thể TẾU TÁO như vậy đươc!Chả lẽ qua ngần ấy năm chung sống… để rồi TAN ĐÀN XẺ NGHÉ mà anh chồng cũ lại tưng tửng nhạo cái cuộc tình của chính mình và Cô dâu hôm nay (chính là vợ cũ của anh ta) như thế sao? Chẳng cần tìm hiểu xem lí do vì sao họ li hôn… Nhưng xem ra ANH CHỒNG CŨ NÀY vô tình quá… Vô tình đến lãnh cảm. Nếu ANH TA THẬT TÂM mừng cho họ thì sao lại thêm khổ thơ cuối? Khổ thơ cuối làm hỏng TOÀN BỘ BÀI THƠ:
    “Trong làn khói lơ mơ
    Mình ghé tai hỏi vợ
    “Nếu cuộc tình này vỡ
    Mình có mời anh không?”

    Dù cho trong cái “làn khói lơ mơ”… Anh chồng cũ ghé tai hỏi vợ (chắc là vợ mới): “Nếu cuộc tình này vỡ” … Đọc giả nghi ngờ thiện chí của người đi dự cưới! Đại từ nhân xưng MÌNH ở câu cuối là ai? Thông thường người đọc hiểu là CÔ VỢ MỚI của ANH TA: Vợ anh ta (mới) “có mời ANH KHÔNG”? Chả lẽ Mời nhau đi xem vợ – chồng người ta hôm nay cưới sẽ TAN VỠ nay mai??? Còn nếu ai có trí tưởng tượng hơn… suy diễn: Hay có thể đại từ MÌNH (ở câu cuối) là chỉ CÔ VỢ CŨ (ANH TA chỉ tưởng tượng ra cái cảnh GHÉ TAI chứ ai cho ghé tai thật (vợ cũ) vào lúc này. Nói dại: Như thế lại còn BẤT NHẪN HƠN! Chả lẽ đến lúc ấy ANH TA có ý định BỎ VỢ MỚI QUAY VỀ VÓI VỢ CŨ??? Giá như cuộc hợp hôn hôm nay tan vỡ?
    Chả hiểu vì sao lại tán dương bài thơ này? Rất vui lòng được xem PHẢN BIỆN. Cảm ơn!
    Tôi thấy đoạn dẫn bình sau của ĐTK đáng suy ngẫm: “Nếu hoạ hình ảnh biểu trưng cho một bộ phận không nhỏ con người và các gia đình Việt Nam ngày nay, có thể hình dung đó là một gương mặt đầy bất an, thiếu hình mẫu lý tưởng, thiếu cơ sở nền tảng cần cho sự bền vững nhưng nó lại đang hồ hởi được đánh chìm mình trong cơn thèm khát thoả mãn các nhu cầu sống cá thể và tính cá thể đã được đẩy tới mức khiến nó trở nên trơ lỳ, vô cảm trước các giá trị truyền thống, nó luôn trong tư thế hân hoan tận hưởng và tất nhiên, để trạng thái sống đó thành một bản năng, hay một dạng ý thức mạnh mẽ thì đồng thời nó đòi hỏi đối tác phải biết xoá dấu quá khứ. Mỗi bước chân là một lãng quên! Đấy chính là thái độ, tính cách phản phong, phản kháng lại giá trị tinh thần, đạo đức, phong tục hằng được xác lập đã bao thời.
    Và đây cũng chính là nét bút hoạ thi ca đã phục dựng bức tranh “Đi ăn cưới vợ cũ” cho một thế hệ, thậm chí một thời đại đang tự “tiêu” mình trong canh bài kỹ trị, vật chất, dục tính bản năng, của nhà thơ Bùi Hoàng Tám.” Thời @ họ đang cổ vũ cho cái chuyện sống thử và coi HÔN NHÂN CHỈ NHƯ NHỮNG CUỘC CHƠI???

  4. Ho Tay Huu viết:

    Ở VN chuyện chồng cũ cùng vợ mới đi dự đám cưới vợ cũ lấy chồng cũng không hẳn là hư cấu. Có chứ..nhưng không nhiều.. Cũng có rất nhiều cách ứng xử văn minh, đầy tình nghĩa theo truyền thống nhân ái người Việt . Chi tiết Anh chồng cũ lên đọc thơ mừng cũng không thuyết phục lắm; khiên cưỡng; Dù cho Ông nhà thơ nào có máu me thơ lắm cũng không thể TẾU TÁO như vậy đươc!Chả lẽ qua ngần ấy năm chung sống… để rồi TAN ĐÀN XẺ NGHÉ mà anh chồng cũ lại tưng tửng nhạo cái cuộc tình của chính mình và Cô dâu hôm nay (chính là vợ cũ của anh ta) như thế sao? Chẳng cần tìm hiểu xem lí do vì sao họ li hôn… Nhưng xem ra ANH CHỒNG CŨ NÀY vô tình quá… Vô tình đến lãnh cảm. Nếu ANH TA THẬT TÂM mừng cho họ thì sao lại thêm khổ thơ cuối? Khổ thơ cuối làm hỏng TOÀN BỘ BÀI THƠ:
    “Trong làn khói lơ mơ
    Mình ghé tai hỏi vợ
    “Nếu cuộc tình này vỡ
    Mình có mời anh không?”
    Dù cho trong cái “làn khói lơ mơ”… Anh chồng cũ ghé tai hỏi vợ (chắc là vợ mới): “Nếu cuộc tình này vỡ” … Đọc giả nghi ngờ thiện chí của người đi dự cưới! Đại từ nhân xưng MÌNH ở câu cuối là ai? Thông thường người đọc hiểu là CÔ VỢ MỚI của ANH TA: Vợ anh ta (mới) “có mời ANH KHÔNG”? Chả lẽ Mời nhau đi xem vợ – chồng người ta hôm nay cưới sẽ TAN VỠ nay mai??? Còn nếu ai có trí tưởng tượng hơn… suy diễn: Hay có thể đại từ MÌNH (ở câu cuối) là chỉ CÔ VỢ CŨ (ANH TA chỉ tưởng tượng ra cái cảnh GHÉ TAI chứ ai cho ghé tai thật (vợ cũ) vào lúc này. Nói dại: Như thế lại còn BẤT NHẪN HƠN! Chả lẽ đến lúc ấy ANH TA có ý định BỎ VỢ MỚI QUAY VỀ VÓI VỢ CŨ??? Giá như cuộc hợp hôn hôm nay tan vỡ?
    Chả hiểu vì sao lại tán dương bài thơ này? Rất vui lòng được xem PHẢN BIỆN. Cảm ơn!
    Tôi thấy đoạn dẫn bình sau của ĐTK đáng suy ngẫm: “Nếu hoạ hình ảnh biểu trưng cho một bộ phận không nhỏ con người và các gia đình Việt Nam ngày nay, có thể hình dung đó là một gương mặt đầy bất an, thiếu hình mẫu lý tưởng, thiếu cơ sở nền tảng cần cho sự bền vững nhưng nó lại đang hồ hởi được đánh chìm mình trong cơn thèm khát thoả mãn các nhu cầu sống cá thể và tính cá thể đã được đẩy tới mức khiến nó trở nên trơ lỳ, vô cảm trước các giá trị truyền thống, nó luôn trong tư thế hân hoan tận hưởng và tất nhiên, để trạng thái sống đó thành một bản năng, hay một dạng ý thức mạnh mẽ thì đồng thời nó đòi hỏi đối tác phải biết xoá dấu quá khứ. Mỗi bước chân là một lãng quên! Đấy chính là thái độ, tính cách phản phong, phản kháng lại giá trị tinh thần, đạo đức, phong tục hằng được xác lập đã bao thời.
    Và đây cũng chính là nét bút hoạ thi ca đã phục dựng bức tranh “Đi ăn cưới vợ cũ” cho một thế hệ, thậm chí một thời đại đang tự “tiêu” mình trong canh bài kỹ trị, vật chất, dục tính bản năng, của nhà thơ Bùi Hoàng Tám.” Thời @ họ đang cổ vũ cho cái chuyện sống thử và coi HÔN NHÂN CHỈ NHƯ NHỮNG CUỘC CHƠI???
    Trả lời

    1. nguyễn đức luyện viết:

      Hưu Tây Hồ quá nghiêm túc,quá cẩn trọng…và quá lo xa nữa. Mình nghĩ Bùi Hoàng Tám phải là người có cái tâm trong sáng lắm, hài hước lắm và rất nghiêm túc với vợ con, bạn bè làng xóm…và cũng được vợ thương yêu nhiều lắm mới đủ bản lỉnh làm được bài thơ này, chắc chắn Bùi hoàng Tám không cần hỏi vợ “Nếu cuộc tình này vỡ. Mình có mời anh không?” đâu. Còn chuyện đọc thơ và suy nghẫm, suy diễn của mọi người Bùi Hoàng Tám không lường hết được đâu. Mình thích bài thơ này vì mình thấy các nhân vật ai cũng vui, cũng còn trân trọng nhau sau các biến cố trong đời… và sau này biết chuyện gì sẽ xảy ra và nếu có xảy ra thì vẫn vui vẽ như thường, bởi trong từng khoảnh khắc Bùi Hoàng Tám đã sống thật với tâm trong sáng của mình. Mình nghĩ vậy không biết có đúng không, nhưng thực lòng mình thích sự bông đùa tưng tửng của bác Tám, Đi dự đám cưới cứ vui với hạnh phúc của bạn cái đã, còn hạnh phúc hay không còn tùy thuộc ở hai bạn đó, có chúc bền hơn xưa cũng chưa chắc đã được, cứ vui vẽ đi thì ít nhất hai bạn đó cũng dược vui trong giây lát rồi và thế là đủ vì ….

  5. Hưu Tây Hồ viết:

    Nếu theo tư duy truyền thống (cho có hậu): Mạo muội bàn với TG BÙI HOÀNG TÁM : NÊN CHĂNG đoạn cuối viết thế này:
    Mình ghé tai dặn vợ:
    “Tí nữa họ đến đây
    Nâng li hãy nói nhỏ
    Rổ – rá tình cũ-mới
    Chúc nhau bền hơn xưa”!
    Vào ngày 12:48 Thứ Hai, 21 tháng 12 2015,
    Những cuộc tình rổ rá
    Chuyện trăm năm đem đùa
    Thời buổi nay thật lạ
    Nghĩa tình thành rau dưa!

    MỘT CÁCH NHÌN NHẬN_CẢM KHÁC:
    TN lại có lời bình: “‘ Nếu cuộc tình này vỡ/ Mình có mời anh không?.”. Rất hay! Kết của bài thơ, lại mở ra một trường liên tưởng mới. Chắc chắn rằng đây không phải là vợ chồng, người ta ngộ nhận là vợ chồng đấy thôi. Họ cặp kè với nhau có vẻ giống vợ chồng và đương nhiên rồi’ cuộc tình này vỡ” đương nhiên là vỡ, vì số phận của nó được chính chủ nhân dự báo trước. Chỉ thương cho mấy bà nhẹ dạ cả tin gặp phải gã họ Sở chứ đâu phải là chồng.Bài thơ đã sử dụng khá thành công và hiệu quả những từ ghép chính phụ( Vợ, chồng mơí, cũ ) làm bài thơ đậm tính hài hước. Kết thúc bất ngờ gây hiệu ứng thú vị. Bài thơ vui HAY.

    1. Hông Hà 77 viết:

      Anh chồng cũ nuốt nỗi đau vào ruột gan, cố tình vui để quên đi quá khứ, lên gân với vợ mới để xem mọi thứ như là chưa hề có cuộc chia ly. Ý thơ rất rõ. Vậy mà các bố toàn suy bụng ta ra bụng bò…… Chán!

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*
*