nha dep-- dong ho co-- biet thu-- kien truc

thiet ke nha ong

Nguyễn Trọng Tạo » VĂN CẦM HẢI: 3 BÀI THƠ MỚI
Home » Chung, Thơ, Thơ Việt, Tiêu điểm » VĂN CẦM HẢI: 3 BÀI THƠ MỚI
 
 

 

Nhà thơ Văn Cầm Hải (giữa)

NTT: Lâu nay ít thấy Văn Cầm Hải làm thơ. Mấy năm theo học và nghiên cứu ở Mỹ, anh chỉ gửi cho tôi dăm bảy bài. Hôm nay bỗng nhận được 3 bài thơ mới của anh. Thơ VCH luôn gây ấn tượng “khó đọc”. Và đây là một ý kiến của anh về sáng tạo: “Tất cả những tác phẩm, không cứ gì thơ, được sản sinh từ quá trình chuyển sinh của đời sống con người và tồn tại sinh động như một nguồn năng lượng tinh thần của nhân loại. Cuối thế kỷ XV, quan học sĩ Viện Hàn lâm Nguyễn Tấn, người đậu thái học sinh cùng khoa với Nguyễn Trãi từng nói, thơ không chỉ lấy ở một thể. Những gì tôi viết ra, đơn giản là ngôn ngữ trải nghiệm của trí tưởng tượng đầy hồi hộp và mong muốn nhận dạng thế giới qua những điểm nhìn chuyển sinh của bản thân. Khoa học của sự sáng tạo cần một bản thể tự tin và luôn vận động chứ không phải sự loay hoay tìm kiếm trong vỏ bọc của những khái niệm. Người xưa đã không gò bó quan niệm sáng tác trong một thể hay một lệ thì không có lý do gì tôi phải gò mình trong một khái niệm”.

 

THƠ VĂN CẦM HẢI

MỘT CHIỀU LARA

 

Những bông  xương

rụng xuống

xa xôi

đôi mắt lửng chân trời

em đi

cỗ xe ngựa bơ vơ mặt đất

thinh không

quay lại

như bệnh viện dã chiến ánh mắt tử thương

bóng hình

Lara

trên đồi tuyết

mặt trời cáu lạnh

gió và nắng

cuộn mình chăn chiếu

những bông hoa hướng dương

rớt rơi

Ánh sáng

hai mươi năm, hai mươi năm, xa xôi như cánh hoa rơi xuống bàn

Một khoảnh khắc đánh gục năm tháng

tôi là ai khi mặt trời cũng tự trùng tu

tự chiêm tinh muôn màu ảo giác

của đêm dài không nơi nương tựa

tổ quốc

Xin chào nhé, tiếng thở dài lấm bụi ngàn khuya

Những bông hoa hướng dương

đã cầm tù hương thơm

dưới giọng mưa

một bàn tay lã chã

cuồng say

Lara.

Part II of Thesis. Nov.14.2010. 

 

 

VÀ ĐÊM QUA LUBb

 

Khung cửa sổ nẩy lên

miền bụng trắng xóa

cánh đồng tuyết

kinh nguyệt mùa đông

em chìm email

dưới hàng thư điện tử, những tiếng sáo giang hồ

đã hứa hẹn âm thanh

trong mùi mắt ảm đạm

anh đã thấy ngôi làng thân yêu cô độc trong đêm

ở đâu đó chị ơi, một người ra mở cửa

không bóng ai trở lại mái nhà

nơi chúng ta đã lịm

cánh buồm non

con lạc đà dừng chân nghỉ đẻ trên sa mạc Taklamakhan

người đàn bà không bao giờ làm thơ

chợt máu thịt cổ thành

Một mùa đông Quảng Bình

những dòng sông lấp lánh tiếng súng

nồng ấm

và đêm nay LuBb, cỏ cháy

thênh thang

kinh nguyệt mùa đông.

VCH. Texas. 0:22 a.m. December 10, 2010.

 

 

 

VỀ NHỮNG BỤI MÔN NGOÀI VƯỜN

 

Cánh đồng đầu ngón tay em

tiếng lục lạc đen thẳm

trong cổ họng người xưa

một tuyệt vời nhú lên giữa óng chân tự nguyện da thịt đoạn tuyệt

nơi tiếng hát lơ lửng

những ngôi chùa ủ mưu lời kinh

nhân văn giai phẩm

úp mặt

rêu lên luồng ánh sáng

đưa tin đến mặt trời

những đứa trẻ ném tuổi dậy thì ra cửa

chiêc răng sữa mồi chuột trên mái ngói

Cha đọc thần chú

Một chùm cây vụt tắt

để lại những đốm lá

tập thể dục trời cao

cơn gió miền viễn tây

lụi vào đất bụi môn đầm đìa sương trắng

những vì sao quê nhà hồn nhiên trong đất

đang mùa đông đi tới trên đầu ngón tay

                                               

LuBb. 14.12.10